Liliana Pham
Tôi nghĩ rằng điều may mắn nhất trong cuộc đời mình chính là được sinh ra trong một gia đình tự do và cởi mở. Bố mẹ tôi chưa bao giờ quan tâm đến việc tôi sẽ làm gì trong tương lai. Họ ủng hộ mọi quyết định của tôi cho dù tôi theo đuổi hay từ bỏ điều gì. Lớn lên trong một môi trường như vậy là một trải nghiệm vô cùng thoải mái. Đó cũng chính là lý do tôi có thể tự do chọn một con đường nghệ thuật.
Tôi không nghĩ rằng mình lại có ước mơ trở thành một nhà thiết kế hay nhiếp ảnh gia và tôi chưa bao giờ thực sự chắc chắn về điều đó. Tôi chọn nghệ thuật một cách tự nhiên vì tôi cảm thấy mình có khả năng theo đuổi nó. Tôi có thể tiếp tục sống tự do, thể hiện bản thân một cách thoải mái mà không phải lo nghĩ về việc mình sẽ kiếm sống bằng gì hay nghề nghiệp của mình là gì. Tôi có thể bắt đầu bất cứ điều gì tôi muốn, không cần kinh nghiệm, không cần lý do hay mục đích cụ thể. Điều đó không phải rất tuyệt vời sao? Khi mà mình có thể buông bỏ mọi khuôn khổ, lắng nghe bản thân, hiểu được những mong muốn sâu thẳm nhất của mình và từ từ biến chúng thành hiện thực.
Và tôi đã sống như vậy trong suốt cuộc đời mình. Năm 14 tuổi, tôi tình cờ trở thành người mẫu cho các nhiếp ảnh gia. Suốt hơn mười năm, đây đã trở thành một đam mê giúp tôi gặp gỡ những con người tuyệt vời và tìm thấy nguồn cảm hứng bất tận. Năm 15 tuổi, tôi chuyển đến Praha để học thiết kế thời trang. Năm 20 tuổi, tôi nhận được Giải thưởng Quốc gia dành cho Thiết kế của sinh viên. Sau đó, tôi theo học ngành thời trang ở nước ngoài, nơi tôi được làm việc cùng với một nhà thiết kế mà tôi vô cùng ngưỡng mộ. Rồi đột ngột, tôi dừng lại. Tôi nhận ra rằng đã đến lúc bước đi trên một con đường khác. Sau bảy năm, tôi đặt thời trang sang một bên để nhường chỗ cho những đam mê mới.
Năm 22 tuổi, tôi bắt đầu học thiết kế đồ họa mà không theo bất kỳ trường lớp nào. Tôi nhảy thẳng vào công việc, học hỏi từ đồng nghiệp và từ chính mình. Không dừng lại ở đó, tôi tiếp tục đến với nhiếp ảnh mà cũng không qua trường lớp hay không kinh nghiệm. Nó chỉ là một hành trình khám phá hoàn toàn tự nhiên. Sau hơn một năm, tôi đứng trước câu hỏi: Liệu tôi có đủ khả năng đi xa hơn hay tôi đã đạt đến giới hạn của mình?
Tôi biết mình vẫn chưa dừng lại. Tôi cảm thấy rằng hội họa vẫn đang chờ tôi phía trước. Những tấm canvas đã được chuẩn bị sẵn và chỉ còn đang đợi tôi bắt đầu...





