Huyen
Khi còn nhỏ, tôi rất thích chơi trò giả làm cô giáo. Tôi lấy những quyển vở cũ từ lớp một ra và đọc cho những chú gấu bông của mình nghe... Vậy liệu tôi có trở thành giáo viên không?
Tôi cũng thích xem phim truyền hình từ telenovela đến K-drama và các chương trình ca nhạc, mơ mộng rằng một ngày nào đó mình sẽ đứng trên sân khấu, trở thành ca sĩ hoặc diễn viên.
Nhưng đến năm 15 tuổi, khi phải chọn trường cấp ba, tôi không biết phải chọn gì! Tôi không biết mình muốn làm gì trong tương lai. Vì giống như bao "chuối nhi" khác, tôi được dạy rằng phải học thật giỏi, đạt điểm cao, để sau này có thể trở thành bác sĩ, luật sư hay nhà kinh tế – những nghề nghiệp được người Việt công nhận và tôn trọng. Còn ca sĩ, diễn viên hay làm việc trong lĩnh vực nghệ thuật? Đó là điều cấm kỵ! Bố mẹ chúng tôi luôn nói rằng mấy nghề đó sẽ không nuôi sống được mình.
Sau khi tốt nghiệp cấp ba, một lần nữa tôi phải chọn con đường đại học – và tôi vẫn không biết nên học gì! Nhưng có một điều tôi chắc chắn: tôi không muốn trở thành bác sĩ hay luật sư. Vậy chỉ còn lại kinh tế – lựa chọn "mặc định" của những "chuối nhi" không biết mình thích gì.
Thật khó để học một ngành mà bạn không yêu thích, với suy nghĩ rằng sau này mình sẽ không theo nghề đó. Nhưng bạn vẫn cố gắng vì bố mẹ vì chỉ để không làm họ thất vọng bởi họ đã hy sinh quá nhiều để cho chúng ta một tương lai tốt đẹp hơn.
Tôi đã thử nhiều công việc trong môi trường công ty. Nhưng cuối cùng, tôi trở lại đúng nơi mà bố mẹ tôi từng bắt đầu: chợ !
Hiện tại, tôi và anh trai có một văn phòng riêng tại chợ SAPA ở Praha, nơi chúng tôi cung cấp dịch vụ kế toán và thuế. Hóa ra ngành kinh tế tôi từng miễn cưỡng theo học cũng có ích! Nhưng tôi vẫn nghĩ rằng, hành trình trưởng thành của mình vẫn chưa hoàn tất – tôi vẫn đang trên con đường tìm kiếm chính mình.
Thật tiếc rằng thế hệ chúng tôi không được định hướng và ủng hộ trong những lĩnh vực mà chúng tôi thực sự giỏi hoặc có năng khiếu.
Tuy nhiên, tôi rất vui khi thấy rằng các thế hệ trẻ hơn của "chuối nhi" ngày nay đang theo đuổi những nghề nghiệp phong phú và sáng tạo hơn. Những công việc ấy đang dần được các bậc phụ huynh chấp nhận và công nhận – dù chậm, nhưng chắc chắn!





