Tung
Tôi cùng mẹ đến Cộng hòa Séc để đoàn tụ với bố khi tôi 10 tuổi. Trước đó, tôi chưa từng thấy Séc, thậm chí chưa bao giờ nhìn thấy hình ảnh về đất nước này. Nhưng ông nội tôi từng nói rằng Séc là một đất nước chuyên về pha lê và con người nơi đây cư xử lịch thiệp. Và với trí tưởng tượng của một đứa trẻ, tôi hình dung ra một thế giới cổ tích với những tòa nhà cao chót vót, những ngọn tháp nhỏ xinh và những con phố sạch sẽ.
Thế nhưng, khi đáp máy bay xuống Séc, điều đầu tiên khiến tôi bất ngờ không phải là phong cảnh mà là bầu không khí cực kỳ khô (khiến tôi suốt ngày phải ngoáy mũi vì mũi lúc nào cũng khô và đầy bụi!). Đường phố thì vắng vẻ và trông có phần buồn bã, không như những gì tôi tưởng tượng.
Những tháng đầu tiên, tôi rất nhớ bạn bè và thầy cô ở quê nhà đến mức tôi tự nhẩm lại tên của họ trong đầu và nhớ lại chỗ ngồi của từng người trong lớp. Nhưng may mắn thay, sau ba tháng, tôi học được chút tiếng Séc và bố mẹ cho tôi vào lớp 3.
Bạn cùng lớp rất tốt bụng và hiếu kỳ. Vì lúc đó ở thành phố tôi sống, trẻ em gốc Việt vẫn còn rất ít. Một số bạn thậm chí còn bóp tay tôi để xem da tôi có khác gì không.
Trong suốt những năm tuổi thơ và dậy thì, tôi luôn tìm kiếm bản sắc của chính mình. Đôi khi, tôi cảm thấy xấu hổ vì là người Việt vì lúc đó một số người Việt ở Séc không có hành xử đúng mực. Là một đứa trẻ, tôi chỉ mong có đôi mắt xanh để có thể hòa nhập hoàn toàn với bạn bè đồng trang lứa. Nhưng tôi cũng không muốn trở thành người Séc hoàn toàn vì có những điều trong văn hóa Séc khiến tôi không đồng tình chẳng hạn như cách một số người Séc đối xử với người già, cha mẹ và gia đình.
À, nhân tiện, tán tỉnh con gái Séc khi là một chàng trai Việt không hề dễ chút nào! Trước tiên, bạn phải chứng minh rằng mình cũng có cảm xúc và suy nghĩ như họ. Theo thống kê cá nhân của tôi, mất ít nhất gấp 2,75 lần thời gian so với một chàng trai Séc bình thường!
Lên cấp ba, mọi chuyện trở nên dễ dàng hơn. Bạn cùng lớp đã trưởng thành hơn và không còn trêu chọc tôi về nguồn gốc của mình. Đó cũng là khoảng thời gian tôi bắt đầu học hỏi nhiều hơn về Việt Nam. Tôi đọc ngấu nghiến Wikipedia và các tài liệu lịch sử về Việt Nam, đặc biệt là về những phong trào dân chủ trong lịch sử Việt Nam.
Khi học tại Khoa Toán – Lý Tin (Matfyz), tôi khiêm tốn tham gia một số hoạt động xã hội với mục tiêu giúp người Việt được nhìn nhận một cách khách quan hơn và mang tính cá nhân hơn. Đó là điều tôi quan tâm nhất.
Nhờ tinh thần chăm chỉ của người Việt, tôi dần đạt được những thành công nhất định trong công việc và có cơ hội ra nước ngoài. Tôi làm việc với tư cách chuyên gia an ninh mạng, chuyên bảo vệ các công ty khỏi các cuộc tấn công và mối đe dọa trên không gian mạng.
Bước đầu, tôi làm việc tại ngân hàng lớn nhất châu Âu ở Zurich, sau đó chuyển đến London và hiện tại đang làm việc cho mạng xã hội lớn nhất thế giới.
Và khi ra nước ngoài, mỗi khi có ai hỏi tôi đến từ đâu, tôi tự hào trả lời rằng tôi là người Việt Nam. Nhưng nếu cuộc trò chuyện có thời gian kéo dài, tôi cũng hào hứng kể về việc tôi đã lớn lên tại Cộng hòa Séc và thông thạo tiếng Séc.
Lần gần đây nhất, trong vòng phỏng vấn cuối cùng để tuyển một đồng nghiệp mới, sau khi kết thúc buổi phỏng vấn, tôi chúc mừng anh ta bằng tiếng Séc. Người đó đứng hình trong 5 giây, và kể từ lúc đó, chúng tôi trở thành những người bạn thân thiết.





