Hoa Anh Nguyenová
Y Tế

Hoa Anh Nguyenová


Tôi nhớ hồi còn nhỏ, mỗi lần đi cùng mẹ vào hiệu thuốc, tôi thường nói với mẹ rằng sau này lớn lên tôi sẽ không làm dược sĩ vì tôi không thể được nhớ hết số lượng thuốc và những thông tin về chúng. Đến năm cuối cấp ba, tôi không biết mình thực sự thích gì và giỏi ở đâu. Tôi chỉ biết rằng bố mẹ luôn mong muốn anh trai hoặc tôi trở thành bác sĩ, nên họ luôn hướng tôi theo con đường đó. Vì thế, tôi nộp hồ sơ vào y khoa, dược và kinh tế (như một phương án dự phòng).

Tôi vẫn nhớ cô giáo hóa học ở trường trung học từng nói thẳng với tôi rằng tôi không đủ khả năng để theo học bất kỳ ngành nào liên quan đến y dược. Câu nói ấy khiến tôi có chút mất tự tin, nên tôi đã quyết định rằng nếu không đỗ y khoa, chắc chắn tôi sẽ chọn kinh tế. Cuối cùng, đúng như dự đoán, tôi không đỗ y. Nhưng gia đình tôi vẫn thuyết phục tôi rằng kinh tế không có nhiều tiềm năng bằng ngành dược. Tôi nghe theo bố mẹ; dù vậy, trong đầu tôi vẫn luôn văng vẳng giọng nói của cô giáo hóa. Suốt những năm học đại học, lời nói đó không làm tôi nản lòng mà ngược lại, nó đã trở thành động lực để tôi chứng minh rằng cô đã sai. Dù việc học rất khó khăn, tôi chưa bao giờ hối hận vì lựa chọn này.

Giờ đây, tôi đã đi làm được hai năm và mọ người có thể thấy tôi ở một hiệu thuốc tại Praha, đứng sau quầy phát thuốc theo đơn. Công việc của dược sĩ, cũng như bất kỳ công việc nào mà có sự giao tiếp với mọi người, có lúc rất mệt mỏi. Nhưng tôi nhận ra nó có ý nghĩa to lớn khi bệnh nhân nói rằng họ thích quay lại mua thuốc vì được tôi tư vấn tận tình, hoặc chỉ đơn giản là để ủng hộ tôi. Những lời động viên này tiếp thêm năng lượng để tôi tiếp tục công việc và bỏ ngoài tai những khách hàng khó chịu. Ngược lại, tôi cũng coi những trường hợp khi gặp khách hàng "khó tính" là một cách để tôi rèn luyện bản thân, học cách kiểm soát cảm xúc, không để những lời lẽ tiêu cực làm ảnh hưởng đến mình. May mắn thay, những bệnh nhân như vậy chỉ chiếm một phần rất nhỏ.

Điều tôi thích nhất ở công việc này là sự đa dạng. Tôi liên tục được cập nhật kiến thức mới. Và mỗi ngày đến hiệu thuốc là một ngày hoàn toàn khác. Tôi tiếp xúc với hàng trăm người mỗi ngày, và điều đó giúp tôi – một người có phần hướng nội – trở nên linh hoạt hơn trong giao tiếp. Thỉnh thoảng, có những bệnh nhân người Việt ghé qua, vui mừng khi không phải lo lắng về rào cản ngôn ngữ. Là một đứa con "chuối" chính hiệu, tôi cũng rất vui khi có cơ hội thực hành vốn tiếng Việt chuyên ngành y dược và giúp họ mà không sợ xảy ra những hiểu lầm.

Điều duy nhất tôi vẫn chưa làm được là viết tiếng Việt có dấu! (Vâng, và tôi thấy ngại lắm!). Vì vậy, đôi khi bệnh nhân phải tự viết cách sử dụng thuốc lên hộp nếu họ muốn ghi bằng tiếng Việt. May mắn là họ rất cảm thông với tôi và thường chỉ cười trừ trong những tình huống đó. Còn tôi thì coi đó là một lời nhắc nhở rằng mình vẫn còn nhiều điều cần phải học hỏi. 😊

Chia Sẻ Câu Chuyện Của Bạn

Bạn có câu chuyện nào có thể truyền cảm hứng cho người khác? Hãy chia sẻ với chúng tôi! Trải nghiệm của bạn có thể là chìa khóa để động viên và khích lệ người khác.

Tôi muốn chia sẻ

Dự án này được thực hiện với sự hỗ trợ tài chính của Thủ Đô Praha

Sáng kiến của chúng tôi sẽ được thể hiện nhờ sự ủng hộ từ những cá nhân và tổ chức tin tưởng vào sức mạnh và cảm hứng mà các câu chuyện chia sẻ mang lại.

  • Praha
  • Dům národnostních menšin
  • Kudy z nudy
  • Evropská unie